Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2026

Thị trường chẳng có gì phải sợ FED và một NFP "đẹp giả tạo". FOMO sẽ tiếp tục nhưng hãy chuẩn bị cho tàu lượn ở khúc cua!

 Fed vừa bị một báo cáo việc làm "đánh úp" ngay trước cửa họp lãi suất 16/9, còn Sao Thiên Vương thì chọn đúng 10/9 để đảo chiều. Ở nhà, tiền gửi lần đầu tiên sau nhiều năm chạy nhanh hơn tín dụng — nghe thì mừng, nhưng có thật sự là tin vui?

4 Ý CHÍNH TRONG TUẦN:

  • Tuần dồn dập sự kiện nhất quý ngay đúng lúc Thiên Vương Tinh đảo chiều: NFP tháng 8 công bố ngày 4/9 gây sốc với +162,000 việc làm (gấp gần 3 lần dự báo 56,000, mức "lệch 4-sigma" hiếm gặp) và revised TĂNG chứ không giảm hai tháng trước — trái ngược hẳn với kịch bản Henrik Zeberg vẫn cảnh báo. Nhưng ngay sau đó là chuỗi sự kiện dày đặc: Bộ Tài chính Mỹ tăng quy mô mua lại trái phiếu (9/9), Thiên Vương Tinh chính thức đảo chiều (10/9), Thượng viện bỏ phiếu luật crypto cùng góc vuông Kim Tinh-Diêm Vương (15/9), họp Fed (16/9) và họp BOJ (17-18/9) — tất cả rơi gọn trong cửa sổ TUMDI mà MMA Cycles cảnh báo.
  • Thống kê nói huy động đã vượt tín dụng, nhưng ngân hàng vẫn đang "vợt" tiền gửi bằng khuyến mãi: trong khi số liệu vĩ mô (đến 22/8) cho thấy huy động tăng 8.77% so với tín dụng tăng 8.38% — đảo ngược hẳn xu hướng 2021-2025 — thì ngay tuần này (4/9), VPBank vẫn cộng thêm tới 2.5%/năm cho tiền gửi mới, IVB tặng voucher đến 10 triệu đồng/quý cho khách giới thiệu, Vietcombank chạy khuyến mại quay số đến 31/10, và Bac A Bank vẫn niêm yết công khai 7.05-7.10%/năm cho kỳ hạn 6-12 tháng. Thống kê vĩ mô và hành vi thực tế của ngân hàng đang kể hai câu chuyện khác nhau.
  • Nội bộ Fed đang cãi nhau ngay trước thềm họp: Chủ tịch Warsh diều hâu tại Jackson Hole đẩy xác suất tăng lãi suất từ ~36% vọt lên 65-68%, nhưng chỉ vài ngày sau, Thống đốc Waller và Chủ tịch Fed New York Williams đều phát tín hiệu "chưa vội", kéo xác suất về gần 50-50 — trước khi NFP mạnh bất ngờ lại đẩy nó lên lần nữa. CPI công bố khoảng 10/9 sẽ là lá phiếu quyết định cuối cùng.
  • VN-Index bước sang tuần thứ 6 của chu kỳ sơ cấp, đóng cửa tuần rồi tại 1,853.08 điểm (+21 điểm so với tuần trước) nhưng độ rộng vẫn yếu — đà tăng chủ yếu nhờ VIC, VHM kéo trụ. Đáng chú ý, chỉ số MarketVector Vietnam Local (cơ sở của quỹ VanEck) cũng dự kiến thêm SSB, loại HSG/DCM, hiệu lực đúng ngày 21/9/2026 — trùng khớp hoàn toàn với ngày FTSE nâng hạng chính thức có hiệu lực.


THỊ TRƯỜNG: HAI QUỸ CHỈ SỐ CÙNG "CHỐT SỔ" MỘT NGÀY

Tuần giao dịch rồi (31/8-4/9) chỉ có đúng 2 phiên thực do nghỉ lễ Quốc Khánh, và kết quả là một bức tranh khá quen thuộc của tháng qua: chỉ số tăng, nhưng dòng tiền không tăng theo tỷ lệ thuận

Phiên 3/9 VN-Index giảm nhẹ 0.24% còn 1,827.72 điểm (trong khi VN30 giảm mạnh hơn, tới 1.08%, cho thấy nhóm trụ lớn phân hóa ngay từ đầu tuần), rồi bật lại dữ dội trong phiên 4/9 với +25.36 điểm (+1.39%) lên 1,853.08 điểm – mức cao nhất gần 2 tháng. 

Nhưng nhìn kỹ hơn, phiên tăng điểm này có tới 184 mã giảm so với chỉ 117 mã tăng trên HOSE; riêng VIC đã đóng góp gần 19-25 điểm (tùy cách tính) nhờ lập đỉnh lịch sử 256,100 đồng/cổ phiếu, đưa vốn hóa Vingroup áp sát 2 triệu tỷ đồng. 



Thanh khoản không có đột biến (giảm nhẹ so với phiên trước), khối ngoại quay lại mua ròng nhưng giá trị rất khiêm tốn, khoảng 95-120 tỷ đồng, tập trung đúng vào VIC, VHM, MCH, VPB.

Nói cách khác: đây tiếp tục là kiểu tăng "được kéo bởi vài cổ phiếu lớn" hơn là một con sóng có sự đồng thuận rộng – đúng điểm tôi đã lưu ý trong bài tuần trước về độ rộng thị trường mỏng (khi đó chỉ 31% cổ phiếu trên MA50).

Về mặt sự kiện, tuần tới có một điểm mới đáng chú ý mà tôi muốn bổ sung vào bức tranh nâng hạng đã nói nhiều tuần qua: HSC vừa công bố báo cáo (4/9) về kỳ review Q3/2026 của chỉ số MarketVector Vietnam Local Index – chỉ số cơ sở của quỹ VanEck Vietnam ETF (tổng tài sản 520.1 triệu USD). Kết quả sẽ công bố ngày 12/9, và HSC dự báo:


Theo kịch bản cơ sở, quỹ VanEck có thể mua vào khoảng 14 triệu cổ phiếu SSB, đồng thời bán ra toàn bộ vị thế HSG (4.8 triệu cp) và DCM (1.7 triệu cp), cùng lúc tăng thêm vị thế ở CEO và NVL trong khi giảm tỷ trọng VIC (từ 9.8% xuống 8.0%) và VHM.

Góc nhìn của tôi: xét về quy mô, dòng vốn từ MarketVector nhỏ hơn nhiều so với gói FTSE (quỹ VanEck chỉ 520 triệu USD tổng tài sản, khác một trời một vực so với hàng tỷ USD ước tính từ FTSE GEIS), nên đừng kỳ vọng SSB "nổ" ngay khi có tin. 

Nhưng điều đáng nói hơn là việc hai sự kiện tái cơ cấu chỉ số hoàn toàn độc lập lại cùng chọn đúng một ngày 21/9 để có hiệu lực – tạo ra một phiên có khả năng biến động thanh khoản bất thường ở nhóm cổ phiếu bị mua/bán chéo (đặc biệt VIC, VHM khi cả hai chỉ số đều đang giảm nhẹ tỷ trọng của nhóm này). 

Nhà đầu tư nắm giữ SSB, HSG, DCM, CEO, NVL nên theo dõi sát khung thời gian 12-21/9 thay vì chỉ chăm chăm vào ngày nâng hạng FTSE.

Đã hết 8 tháng đầu năm, nhưng nhìn chung nhà đầu tư vẫn lỗ, các quỹ đầu tư cũng thế!



VĨ MÔ VIỆT NAM: THỐNG KÊ NÓI DƯ VỐN, NGÂN HÀNG VẪN ĐANG "VỢT" TIỀN GỬI

Nếu chỉ đọc số liệu vĩ mô tổng hợp, bạn sẽ nghĩ ngân hàng đang dư dả vốn hơn bao giờ hết. Nhưng nhìn vào chính những gì các ngân hàng đang làm trên thị trường tuần này, câu chuyện lại phức tạp hơn nhiều. Đây là những tin cụ thể tôi bám theo trong tuần:





Góc nhìn của tôi: đây chính là chỗ ba luồng thông tin "đá" nhau. Nếu hệ thống thật sự đã hết "khát vốn" như con số 8.77% so với 8.38% gợi ý, thì các ngân hàng — kể cả Big4 như Vietcombank — lẽ ra không cần chạy đua khuyến mãi cộng lãi suất, tặng voucher, quay số trúng thưởng để giữ chân người gửi tiền như đang thấy tuần này; và NHNN cũng không cần mở thêm room cấp tín dụng tập trung cho riêng nhóm dự án lớn. 



Nói cách khác, "hệ thống dư vốn" là câu chuyện đúng ở cấp vĩ mô và ở phân khúc bán lẻ, nhưng vốn cho các dự án siêu lớn lại là câu chuyện khác hẳn — và tuần này NHNN đang chọn cách xử lý bằng cơ chế duyệt riêng từng trường hợp, chứ không nới room đại trà.

Về giải ngân đầu tư công, đây là điểm sáng rõ ràng hơn: tính đến 20/8, cả nước giải ngân đạt 48.9% kế hoạch năm (tương đương khoảng 477.2 nghìn tỷ đồng trong tổng kế hoạch 1,022.6 nghìn tỷ đồng), cao hơn hẳn mức 40.2% cùng kỳ 2025 — cải thiện 8.7 điểm %. 

Đây là tốc độ tích cực nhất trong vài năm gần đây, đúng với định hướng "đẩy mạnh đầu tư công bù đắp tăng trưởng" mà Chính phủ theo đuổi từ đầu năm. Tuy nhiên bức tranh vẫn còn lệch: khoảng 25 bộ ngành trung ương và 16 địa phương giải ngân dưới mức bình quân cả nước, trong đó 4 bộ ngành giải ngân chưa tới 6% kế hoạch, và còn khoảng 30.1 nghìn tỷ đồng vốn ngân sách trung ương chưa được phân bổ vì vướng thủ tục đầu tư.

Một mảnh ghép tích cực khác củng cố bức tranh vĩ mô: PMI sản xuất Việt Nam tháng 8 tăng lên 53.3 điểm (từ 52.9 tháng 7) – tháng thứ 14 liên tiếp trên ngưỡng 50, và sản lượng tăng với tốc độ nhanh nhất trong hơn 2 năm. 



Nhưng nhìn kỹ thành phần, PMI này có hai điểm gợn: đơn hàng xuất khẩu giảm lần đầu tiên trong 4 tháng (đúng lúc câu chuyện trung chuyển hàng hóa với Mỹ vẫn treo lơ lửng như tôi đã nêu tuần trước), và việc làm trong ngành sản xuất giảm tháng thứ 5 trong 6 tháng gần nhất – nghĩa là sản lượng tăng chủ yếu nhờ tăng năng suất/hiệu suất vận hành chứ không phải mở rộng tuyển dụng

Ghép cùng câu chuyện tín dụng-huy động ở trên, bức tranh chung của tôi cho vĩ mô Việt Nam tuần này là: "cỗ máy đang chạy êm hơn về mặt vận hành nội tại (thanh khoản, sản xuất, giải ngân công), nhưng động cơ cầu bên ngoài (xuất khẩu, tuyển dụng mới) vẫn chưa thực sự nổ máy trở lại".

DẠO QUANH TOÀN CẦU

"Đây là thị trường tự mãn nhất tôi từng thấy! Đánh dấu lời tôi nói. Không ai nhìn thấy đoàn tàu hỏa đang lao thẳng tới."

— Henrik Zeberg, đăng trên X, đầu tháng 9/2026.

Tuần này là một tuần hiếm hoi mà chính báo cáo kinh tế Mỹ lại "phá vỡ kịch bản" mà elibook.vn vẫn theo dõi sát từ kênh của Henrik Zeberg. 

Trong nhiều tháng qua, luận điểm trung tâm của Zeberg là: số liệu việc làm phi nông nghiệp (NFP) tiêu đề luôn bị thổi phồng và sẽ bị điều chỉnh giảm mạnh sau đó — hệt như cách ông đã cảnh báo trước kỳ NFP tháng 7 rằng "con số tiêu đề luôn sai lệch... luôn bị điều chỉnh rất nhiều, hàng tháng lẫn hàng năm". Nhưng báo cáo NFP tháng 8 công bố ngày 4/9 lại đi ngược đúng kịch bản đó:



Tổng cộng hai tháng 6-7 được điều chỉnh thêm 55,000 việc làm — ngược hẳn với mẫu hình "revised xuống" mà Zeberg vẫn nhấn mạnh trong các bài phân tích gần đây. 

Tôi cho rằng đây là điểm cần nói thẳng, không né tránh: dữ liệu tuần này chưa ủng hộ luận điểm "số liệu việc làm luôn bị thổi phồng rồi điều chỉnh giảm" theo đúng nghĩa đen. 

BẢNG: SỐ LIỆU VIỆC LÀM PHI NÔNG NGHIỆP (NFP) MỸ SO VỚI VIỆC LÀM TOÀN THỜI GIAN
Điều chỉnh từ Khảo sát Cơ sở (Establishment Survey) và việc làm toàn thời gian từ Khảo sát Hộ gia đình (Household Survey) — đơn vị: nghìn người, đã điều chỉnh mùa vụ



Nguồn: BLS Employment Situation qua FRED (PAYEMS, LNS12500000), số liệu tính đến báo cáo 7/8/2026. Điều chỉnh chuẩn hóa sơ bộ ngày 28/8/2026 (-79 nghìn vào mức tháng 3/2026; khu vực tư nhân -178 nghìn) chưa được phân bổ theo từng tháng cho đến khi có điều chỉnh chuẩn hóa cuối cùng vào tháng 2/2027 — ở đây tạm tính vào tổng 12 tháng. Việc làm toàn thời gian: thay đổi theo tháng của số người có việc làm toàn thời gian theo Khảo sát Hộ gia đình. Số liệu tháng 7/2026 (công bố lần đầu) chưa được điều chỉnh.
    

 DỮ LIỆU VIỆC LÀM NFP CỦA MỸ- GIẢ DỐI ĐẾN 80%!

Đây chính là bằng chứng nền tảng cho luận điểm mà Henrik Zeberg vẫn nhắc đi nhắc lại: con số NFP "tiêu đề" mỗi tháng gần như luôn được thổi phồng lúc công bố lần đầu, rồi âm thầm bị điều chỉnh giảm sau đó — và khi cộng dồn cả năm, mức độ sai lệch là rất lớn.

Cụ thể, nhìn vào "cửa sổ chuẩn hóa" 12 tháng từ 4/2025 đến 3/2026: số liệu công bố lần đầu mỗi tháng cộng lại là +900,000 việc làm (bình quân +75,000/tháng — đúng như những gì báo chí đưa tin thời điểm đó). Nhưng sau khi trải qua các đợt điều chỉnh hàng tháng thông thường, cộng thêm đợt điều chỉnh chuẩn hóa (benchmark revision — cơ chế BLS dùng để đối chiếu lại với dữ liệu bảo hiểm thất nghiệp đầy đủ hơn, chính xác hơn nhiều so với khảo sát mẫu hàng tháng) công bố sơ bộ ngày 28/8/2026, con số thực tế chỉ còn +194,000 — tức là chưa đến 22% so với những gì được công bố ban đầu. Bình quân thực tế chỉ khoảng +16,000 việc làm/tháng, chưa bằng 1/4 con số +75,000/tháng ban đầu. Nhìn vào bảng sẽ thấy: 9 trên 12 tháng bị điều chỉnh giảm, có tháng giảm tới -167,000 (tháng 6/2025).

Bốn tháng ngay sau cửa sổ đó (4-7/2026) cũng lặp lại đúng mẫu hình: công bố lần đầu +321,000, sau điều chỉnh còn +208,000 (-113,000). Nhưng điểm đáng chú ý nhất, theo đúng tinh thần Zeberg vẫn nhấn mạnh, nằm ở cột cuối cùng — việc làm toàn thời gian theo Khảo sát Hộ gia đình: trong khi khảo sát cơ sở (establishment survey, nguồn của con số NFP tiêu đề) vẫn báo dương, thì số người có việc làm toàn thời gian thực tế lại giảm liên tục cả 4 tháng, tổng cộng -1,123,000 người (bình quân -281,000/tháng) — một sự phân kỳ rất lớn giữa hai bộ khảo sát mà Zeberg cho là bị giới truyền thông và giới phân tích bỏ qua hoàn toàn.

Thông điệp của ông rất rõ trong câu trích: đây là "chỉ số vĩ mô kém tin cậy nhất" mà nhà đầu tư có, và với đúng mẫu hình lặp lại 16 tháng liên tiếp như bảng trên, ông gần như "cá cược" rằng con số +162,000 việc làm tháng 8 vừa công bố (mà tôi đã đưa vào bài tuần này) rồi cũng sẽ bị điều chỉnh giảm mạnh trong vài tháng tới — nền kinh tế Mỹ, theo ông, không hề đang tạo ra 162,000 việc làm/tháng.

Có lẽ số liệu xu hướng của NFP thì còn tin được và bức tranh nó chẳng hề đẹp. Đường bình quân 12 tháng của số việc làm mới tạo (theo chart của Henrik Zeberg) đang nằm sát đúng cái vùng từng đánh dấu điểm khởi đầu của cả 6 cuộc suy thoái ở Mỹ từ 1969 tới giờ. 


 


 

Nhưng nhìn kỹ chất lượng con số, câu chuyện không đơn giản là "thị trường lao động Mỹ đã khỏe trở lại" — như bảng trên cho thấy, phần lớn việc làm mới đến từ các nhóm ngành thu nhập thấp, thời vụ cao, trong khi ngành thông tin/công nghệ tiếp tục mất việc làm. 

Nói cách khác, đây là báo cáo "vừa mạnh vừa mỏng": mạnh về con số tổng, nhưng mỏng về chất lượng cơ cấu ngành.

Phản ứng thị trường ngay lập tức phản ánh đúng tinh thần "tin tốt lại thành tin xấu" cho khẩu vị rủi ro: lợi suất TPCP Mỹ kỳ hạn 2 năm tăng vọt 7 điểm cơ bản lên 4.40%, đồng USD tăng giá, còn xác suất Fed tăng lãi suất tại cuộc họp 16/9 (theo CME FedWatch) nhảy từ khoảng 52% lên 59%, cộng dồn vào đà tăng đã có từ sau bài phát biểu diều hâu của Chủ tịch Fed Kevin Warsh tại Jackson Hole (28/8) – khi đó xác suất đã vọt từ ~36% lên tới 65-68% nhờ việc ông từ chối khung "phản ứng theo quy tắc" truyền thống để chuyển sang triết lý "kỷ luật, không phải quyết định" máy móc.

Nhưng nội bộ Fed không hề đồng thuận với ông Warsh. Chỉ vài ngày sau Jackson Hole, Thống đốc Fed Christopher Waller (3/9) phát tín hiệu ông nghiêng về giữ nguyên lãi suất nếu lạm phát tiếp tục cải thiện, chỉ để ngỏ khả năng tăng nếu "sự cải thiện chỉ là nhất thời". 

Cùng ngày, Chủ tịch Fed New York John Williams nói thẳng: "hiện tại chưa có dấu hiệu rõ ràng" nào cho thấy cần thêm hành động chính sách. 

Kết quả là xác suất tăng lãi suất đã tụt về gần 50-50 ngay trước khi báo cáo NFP mạnh bất ngờ kéo nó lên trở lại. 



Cuộc họp 16/9 vì vậy vẫn là một "đồng xu tung lên trời", và số liệu CPI dự kiến công bố khoảng ngày 10/9 sẽ là căn cứ cuối cùng trước khi Fed ra quyết định.

Điểm tôi muốn kết nối lại với Henrik Zeberg: dù NFP tuần này đi ngược lại đúng kỳ vọng "số liệu sẽ giảm sau revise" của ông trong ngắn hạn, cột mốc mà chính ông vẫn coi là "chuông báo suy thoái thật sự" — một đợt giảm nhanh của lợi suất TPCP Mỹ kỳ hạn 2 năm — vẫn chưa xảy ra; ngược lại, lợi suất 2 năm tuần này còn TĂNG. 

Theo đúng khung phân tích của chính Zeberg, điều đó có nghĩa tín hiệu suy thoái "chưa được kích hoạt", nhất quán với quan điểm gần đây nhất của ông rằng thị trường vẫn có thể còn "2-3 tháng tăng nữa" trước khi bước vào giai đoạn đảo chiều thực sự — dù ông tiếp tục cảnh báo đây là "thị trường tự mãn nhất" ông từng chứng kiến. 

Nói tóm lại, tuần này nước Mỹ giống hệt một bệnh nhân vừa được bác sĩ khen "chỉ số xét nghiệm đẹp lắm (NFP)", xong tự tay đòi tăng liều thuốc gấp đôi ngay tại chỗ (Trump đòi hạ lãi suất ngay và luôn) — đẹp mà vẫn nằng nặc đòi thuốc, thì đẹp kiểu gì đây? 🤔


DẤU HIỆU CHIÊM TINH ĐỊA TÂM TỪ MMA CYCLES

Nguồn: MMA Free Weekly Column, tuần bắt đầu 7/9/2026

Tuần này bài viết do Wyatt Fellows thực hiện (không phải Ray Merriman), nhưng vẫn theo đúng khung phân tích chu kỳ-chiêm tinh quen thuộc của MMA Cycles.

  • 9/9: Bộ Tài chính Mỹ tăng quy mô mua lại trái phiếu hỗ trợ thanh khoản — gần như lặp lại đúng kịch bản "cứu thị trường trái phiếu" mà tôi đã nêu hồi cuối tháng 8, cho thấy đây có thể đang trở thành một công cụ chính sách được dùng lặp đi lặp lại chứ không phải biện pháp một lần.
  • 10/9: Sao Thiên Vương chính thức đảo chiều (Uranus stationary retrograde) — đây là mốc kết thúc giai đoạn TUMDI (Trump Uranus Market Disruption Indicator) mà MMA đã cảnh báo từ giữa tháng 8, kéo dài đến khoảng 15/9.
  • 15/9: Thượng viện Mỹ bỏ phiếu về luật crypto, cùng lúc Sao Kim tạo góc vuông với Sao Diêm Vương — một tổ hợp liên quan đến biến động ở nhóm tài sản tiền tệ/tiền số.
  • 16/9: Fed họp quyết định lãi suất.
  • 17-18/9: Ngân hàng Trung ương Nhật Bản (BOJ) họp.

Điểm tôi muốn nhấn mạnh nhất tuần này không phải một góc hợp hành tinh cụ thể, mà là việc 5 sự kiện trên rơi gọn trong đúng 10 ngày, ngay trong giai đoạn TUMDI được cho là dễ sinh biến động bất thường.


Bản thân tác giả tuần này cũng thẳng thắn thừa nhận thị trường Mỹ, châu Âu và châu Á tuần qua "gần như đi ngang đến giảm nhẹ" bất chấp báo cáo việc làm mạnh — đúng tinh thần "tin tốt hóa tin xấu" tôi vừa phân tích ở trên. 

Cảnh báo cụ thể nhất mà bài viết đưa ra là về đồng Yên Nhật và khả năng can thiệp tỷ giá, cùng lời nhắc chung chung nhưng đáng nhớ: "không ai biết ông Trump sẽ nhắm vào thị trường nào tiếp theo" trong giai đoạn Thiên Vương còn hoạt động mạnh.

CHU KỲ CHỈ SỐ VN-INDEX



Mốc tôi vẫn bám theo không đổi: đáy chu kỳ sơ cấp ngày 28/7/2026, được xác nhận theo đúng quy tắc riêng của tôi — giá phải vượt dứt khoát MA50 ngày mới tính là đáy hoàn tất, không phải cứ ngừng giảm là kết luận ngay.

Tuần bắt đầu 7/9/2026 là tuần thứ 6 kể từ đáy đó.  Như đã nhắc, đáy tháng 7 của VN-Index trùng khá khớp với đáy chu kỳ 1 năm của VN-Midcap – hai chu kỳ cùng đáy trong một khung hẹp vẫn là yếu tố tôi cho là củng cố sức nặng cho nhịp tăng trung hạn hiện tại, không chỉ đơn thuần là một cú hồi kỹ thuật.

Về hành vi giá : VN-Index đóng cửa tuần rồi tại 1,853.08 điểm, đã vượt qua vùng kháng cự 1,838-1,840 tôi nêu tuần trước và đang tiến sâu vào vùng mở rộng 1,850-1,860. 

Tuy nhiên, cấu trúc tăng vẫn chưa "khỏe" theo đúng nghĩa: phiên bứt phá mạnh nhất tuần (4/9) vẫn có số mã giảm nhiều hơn mã tăng trên HOSE, tức là gần như toàn bộ điểm số đến từ một nhóm rất hẹp (VIC, VHM, và một vài mã ngân hàng/chứng khoán). 

Tuy nhiên,  nhóm ngành ngân hàng-chứng khoán vẫn tăng điểm tốt để giữ kỳ vọng "đỉnh lãi suất"



Tôi vẫn giữ nguyên mục tiêu trung-dài hạn đã nêu trong hai bài liên tiếp trước: VN-Index hướng tới vùng 1,900 điểm, thậm chí 1,956 theo sóng 3 Elliott mà tôi đã tính từ đáy 28/7 — chưa có lý do để điều chỉnh mục tiêu này, vì cấu trúc tăng dù hẹp vẫn đang đi đúng hướng đó. 

Nhưng đây mới là điểm mấu chốt của riêng tuần này: hiếm khi nào trong-nước và ngoài-nước cùng dồn sự kiện quan trọng vào đúng một cửa sổ 10 ngày như vậy. VN-Index đang cố gắng chinh phục 1,900 điểm đúng lúc Fed họp lãi suất (16/9) trong bối cảnh nội bộ Fed chia rẽ, Thiên Vương Tinh đảo chiều (10/9) mở ra giai đoạn được MMA cảnh báo là dễ sinh biến động bất thường, và ngay sau đó một tuần là "ngày đôi" 21/9 khi cả FTSE và MarketVector cùng có hiệu lực tái cơ cấu. 

Với nhà đầu tư ngắn hạn, tôi cho rằng tuần 7-13/9 không phải lúc để đuổi giá vào vùng kháng cự 1,860-1,870 — biến động từ phía Mỹ (đặc biệt nếu CPI ngày 10/9 gây bất ngờ theo hướng nào đó) hoàn toàn có thể lan sang tâm lý thị trường Việt Nam trước khi câu chuyện nâng hạng kịp "chốt hạ" vào tuần sau đó. 

Với nhà đầu tư trung-dài hạn, mỗi nhịp rung lắc về vùng 1,830-1,838 vẫn là cơ hội tích lũy hợp lý hơn là tín hiệu đảo chiều xu hướng chính.